🏐 Tiểu Biệt Thắng Tân Hôn

Cố Nam Viễn buồn cười, ngạo nghễ liếc mắt nhìn hắn một cái, "Gấp gáp cái gì, tiểu biệt thắng tân hôn (nhiệt tình sau khi xa cách thắng lúc mới cưới), đến lúc đó đệ sẽ vô cùng hưởng thụ cho xem!" Chuyện chung thân đại sự của Thi Hiểu Nhiên cứ như vậy được Nàng mở to như nước trong veo mắt to, có chút tuyệt vọng nhìn trần nhà. Nàng muốn đi rửa mặt, muốn đi toilet, nhưng mà bên hông đau nhức cùng giữa hai chân thũng đau lại làm cho nàng chút động không được. Nàng quay đầu, nhìn về phía bên người nam nhân. Vốn tưởng rằng còn tại ngủ say nhân, hiện tại cũng là một mặt ý cười chính xem bản thân. Người xưa có câu "tiểu biệt thắng tân hôn", tình yêu sau khi bị xa cách một thời gian bao giờ cũng bùng cháy và nóng bỏng hơn tất thảy. Bởi vậy, các cặp đôi thi thoảng nên cho nhau một khoảng cách nhất định, sau khi gặp lại, họ lại càng thắm thiết, tình cảm với Quyển 3 - Chương 149: Tiểu Biệt Thắng Tân Hôn. Người đánh bại Lý Thu Thủy thực sự không khó đoán gì, người này ngoại trừ Vô Song ra còn có ai, với thực lực của Vô Song hiện tại cho dù giết Lý Thu Thủy cũng không phải vấn đề gì lớn nhưng mà vì nhiều lý do Vô Song Cô bị anh dùng ánh mắt này nhìn, cực kỳ hưng phấn. Ánh mắt nóng rực như muốn đem tất cả quần áo trên người cô thiêu rụi, một giây kế tiếp có thể đem cô ăn vào bụng. Tiểu biệt thắng tân hôn, không chỉ mình cô muốn, anh cũng vậy. Tần Tình vuốt ve tiểu huyệt, bên trong rất ngứa. Anh đi công tác nửa tháng nay, cô chỉ có thể xem đoạn clip kia mà an ủi. tiểu biệt thắng tân hôn đính đến liền túi đều chen vào đi hơn phân nửa . Hắn nắm lên Sở Vãn Ninh tay, mang theo hắn đi sờ chính mình phần bụng, một bên dồn dập mà trở lên đỡ đòn, một bên thấp thở gấp đạo: "Đều……. Đến ngươi nơi này, đều muốn đỉnh đi ra. Sư tôn ngươi cảm thấy thế nào" Rất tròn vừa thô vừa to dương vật mỗi lần……. "Tiểu biệt thắng tân hôn!" Trước khi đi, cả hai đã hôn tạm biệt. Sau nụ hôn đầu, Vy Vy vì quá xấu hổ mà đã bỏ chạy, trở về nhà của bạn mình, Tiêu Nại đã phải dùng kế khích tướng mới có thể gặp được cô. Người ta nói tiểu biệt thắng tân hôn, mà mối quan hệ của bọn họ không bình thường vậy mà cũng tương tự. Vừa vào cửa chính của nhà Trình Chiêm thì Phong Kiều đã bị anh đè ở trên giường. Người đàn ông này Mị cốt tư thế by cống trà "Ai tới cầu hôn? Đề là ai?" Lâm Mị vừa nghe bạc hà lời nói, có chút kích động. "Đề tự nhiên là tiểu thư a! Nhân vội vã hướng tiểu thư bẩm báo, đảo quên nghe ngóng nhà trai là ai." Bạc hà che miệng cười, "Phu… yXRCd1o. "Ối... Đau... Anh ra ngoài đi…” Lăng Nhược Tịch đáng thương nhíu mi kêu đau, không thuận theo lui thân mình về phía sau muốn rời khỏi sự chiếm đóng của anh. Có trách thì trách cái động nhỏ của cô, khít khao giữ chặt dục vọng của anh, làm anh sung sướng muốn bay lên trời, cớ nào lại muốn rời khỏi nơi đó, vì thế anh cúi đầu gặm lấy cái miệng xinh xắn của cô, hôn môi cô trấn an. Bàn tay to đè lại vòng eo của cô ép chặt xuống, đồng thời chẳng nể nang gì tiếp tục dùng sức đánh vào động hoa nhỏ, cố gắng để cho gậy thịt khổng lồ cả mình tiến sâu vào trong, quy đầu to lớn mạnh mẽ đánh vào thẳng miệng tử cung. Lăng Nhược Tịch bị anh đâm vào vừa chua xót lại vừa đau đớn, cô kề sát vào tai anh, oa oa khóc nấc, thân thể không thuận theo vặn vẹo muốn chạy trốn, nhưng eo nhỏ đang bị anh giữ lấy, không có cách nào để thoát thân, chỉ biết cắn anh một cái thật đau, bên dưới xoắn rút lại, làm cho anh gần như muốn mất khống chế. Cung Thụy Thần vừa hôn môi cô vừa tham lam đưa tay xuống dưới, đi vào nơi hai người đang gắn kết với nhau, vỗ về trêu chọc đóa hoa của cô, trấn an “Cục cưng, em chặt quá, thả lỏng chút, để anh đi vào sẽ không đau, ngoan…” Đợi cho cô vì kích thích run rẩy cả người, tuôn tràn một dòng suối mật ra ngoài, anh mới bắt đầu dùng hết sức ra vào. “Ôi…Nhẹ chút đi anh...Uhm…” Từng đợt tê dại từ hoa huyệt đánh thẳng đến, làm cho Lăng Ngược Tịch chậm rãi thả lỏng chính mình, vòng eo lắc lư phối hợp thuận theo anh. Cung Thụy Thần hôn cô, cuốn lấy đầu lưỡi mềm mại thơm tho của cô rượt đuổi qua lại hồi lâu mới hỏi “Thoải mái không? Hả?” “Uhm…” Lăng Nhược Tịch mê loạn gật đầu, anh bèn đẩy nhanh hơn nữa, lực đẩy đưa mạnh hơn nữa, giống như mượn chuyện này giải phóng nhớ nhung của mình. “Không…Á…” Lăng Nhược Tịch cảm thấy sâu trong thân thể mình đã bị anh xé nát, anh còn không ngừng ra vào, cũng xỏ xiên thẳng đến, làm cho cô chịu không được, bắt đầu giãy dụa chạy trốn. Cung Thụy Thần ở trên người vốn tự chủ không nhiều, lại đã lâu không có làm cô, nhìn cô giãy dụa, càng kích thích anh thêm phóng đãng. Một lần nữa anh đặt cô dưới thân, đẩy hai chân cô cao lên ngực, ra vào trong cô càng thêm sung sướng. Mạnh mẽ va chạm làm cô chịu hết nổi bắt đầu run rẩy, huyệt nhỏ cũng run rẩy theo, dùng sức mút lấy cứng rắn của anh, rồi phun trào dâm dịch. “Hô…” Cung Thụy Thần cũng không muốn bỏ qua cho cô nhanh như vậy, vì thế anh rút gậy thịt ra ngoài, lật người cô lại, để cô úp sấp quỳ gối trên giường, cái mông trắng noãn nâng cao lên. Từ phía sau dùng hết sức lực đâm vào, trước sau đong đưa vòng eo, đem gậy thịt thô tục khổng lồ của mình xâm nhập vào huyệt nhỏ mất hồn của cô, ẩm ướt nhanh chóng làm cho anh không muốn đi ra nữa “Cục cưng…Thật nhanh ướt át…Quá sướng…Chỉ muốn ở luôn trong huyệt nhỏ của em…Uhm…Không được…” Lăng Nhược Tịch vừa trãi qua cao trào, cả người mềm nhũn nằm đó tùy ý anh ép buộc, ga giường bên dưới ướt đẫm một mảng lớn, bên trong đùi ẩm ướt không chịu được, âm thanh ồm ọp rút ra đâm vào cùng hơi thở gấp gáp của anh quanh quẩn trong phòng. Mỗi lần anh đổi tư thế, đều nhanh chóng xâm nhập vào tận cùng sâu thẩm trong cô, miệng tử cung nhỏ nhắn cũng bị ép mở thật rộng để nuốt lấy gậy thịt to lớn của anh. “Á…Ông xã…. Ôi…” Lăng Nhược Tịch nức nở uốn éo eo nhỏ, có ý muốn chạy trốn lui về phía sau. Lúc này Cung Thụy Thần ham muốn đỏ cả mắt, sao có thể để cô toại nguyện, hai tay giữ chặt eo cô, theo động tác lắc lư xoay tròn của cô mà ra vào nơi nhỏ hẹp đó. Động tác mỗi lúc một nhanh, mãnh liệt đâm rút, tùy ý trêu chọc, Lăng Nhược Tịch gần như là muốn hôn mê~~~ “Cục cưng…Ngoan…Sẽ rất nhanh thôi…” Cung Thụy Thần vừa dỗ dành cô, vừa càng điên cuồng làm cô, va chạm liên tục không thương tiếc, mãi đến khi eo run lên, mới chịu gầm một tiếng, để cho chất lõng trắng đục tuôn vào động huyệt nhỏ không ngừng co rút của cô. "A..." Khoái cảm cực hạn làm cho cô khóc to muốn ngất đi, Cung Thụy Thần cũng thở gấp nặng nề trên người cô, nhưng lại sợ đè nặng cô, liền nghiêng người nằm xuống ôm cô vào lòng. Tay anh vỗ về tấm lưng trắng mịn đầy mồ hôi ẩm ướt của vợ yêu, vẻ mặt cô ửng hồng, hai mắt khép hờ, cái miệng nhỏ khẽ cong, thở hổn hển nằm trong lòng anh, hưởng thụ khoái cảm tuôn trào. Hơi thở ấm áp của cô phả lên ngực, làm cho anh thấy trong lòng ngứa ngáy, nhịn không xong cúi đầu hôn cô, tách đôi môi cô ra, lưỡi anh đưa vào tìm kiếm theo đuổi cái lưỡi đáng yêu của cô. “Uhm...Uhm…” Lăng Nhược Tịch bị hôn đến không thở được, hai tay cào loạn trong ngực anh, không biết được rằng cào loạn như vậy sẽ làm cho ham muốn nhục dục của đàn ông càng thêm bừng bừng. Cung Thụy Thần không ngăn cô đang lộn xộn, vừa hôn vừa hưởng thụ sự khiêu khích của cô, hai tay liền chạy loạn sau lưng cô, sau đó lại trườn đến đầy dặn xinh đẹp phía trước, không ngại mà nặng nhẹ xoa nắn, thậm chí còn đem phía dưới của mình ấn ấn vào cơ thể cô, làm cho gậy thịt nóng bỏng gặp gở miệng hoa huyệt lại thêm phần cố tình đẩy qua trượt lại “Đừng…Ôi” Thế này mới làm cho cô nhận ra sự nguy hiểm, từ chối sự thân mật của anh, tay nhỏ bé đưa xuống, có ý muốn đẩy nóng bỏng của anh ra ngoài, không ngờ lại bị anh nắm giữ, bắt buộc cô cầm lấy nóng bỏng của anh cao thấp lên xuống, Lăng Nhược Tịch xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, càng tăng thêm xinh đẹp ướt át, kích thích dục vọng của Cung Thụy Thần tăng vọt, hưng phấn cắn mấy cái lên mặt cô, thoải mái và giận dữ nói “Tiểu yêu tinh, rất muốn nuốt em vào bụng.” “Đừng... Thụy Thần... Nên dừng lại thôi… Ba mẹ còn đang đợi bên dưới…Chờ chúng ta xuống ăn cơm.” Lăng Nhược Tịch quay đầu trốn tránh nụ hôn của anh, thở hổn hển nói. "Không sao, bọn họ đều là người từng trải, có thể hiểu, chúng ta là tiểu biệt thắng tân hôn, lửaa này dập một chút không xong đâu. Ngoan, lại làm thêm lần nữa. Nhé?" Cung Thụy Thần vừa nói vừa đưa tay vuốt ve huyệt nhỏ còn đang ướt át, làm cho cô chuẩn bị thật tốt, để thừa nhận chính mình lần nữa. Nghe anh nói như vậy, cô càng thêm xấu hổ, ba mẹ đều ở đây sao anh có thể làm càn như vậy. Cô không đồng ý cách nói của anh, lắc lắc mông trốn tránh ngón tay anh, đáng thương thút thít cầu xin anh bỏ qua” Đừng...Thụy Thần... Anh đứng lên được không? Nha, đợi ăn cơm xong…Tất cả mọi chuyện em sẽ chìu ý anh hết?” “Đều chìu theo anh? Anh nói thế nào thì sẽ làm thế ấy?” Ánh mắt anh lóe sáng, bắt đầu suy tính cách nào có thể có lợi hơn. “Uhm…Tất cả đều nghe theo anh” Cô nhìn thấy ánh mắt xấu xa kia của anh cả da đầu cũng đều run cả lên, vì để anh có thể buông tha cho mình, cô chỉ có thể gật đầu đồng ý. “Được rồi, nhưng mà cục cưng à, em giúp anh ra trước đi” Cung Thụy Thần nắm lấy tay cô bao trùm lên nóng bỏng khổng lồ của mình, tà ác cười nói. “Uhm…Anh nhanh một chút.” Cô quay đầu nhìn sang nơi khác, không kiềm được rên rỉ, chỉ là lúc này đã đến giờ cơm, nếu không xuống sẽ không kịp. “Muốn nhanh thì em dùng cái miệng nhỏ phía trên đi, anh đảm bảo sẽ rất nhanh, hử?” Cung Thụy Thần lấy tay vỗ về cánh môi của cô dụ dỗ nói. "Trứng thối." Lăng Nhược Tịch trừng mắt liếc anh một cái, nhưng vẫn là đỏ mặt trượt xuống... Nhưng Lăng Nhược Tịch lại quên rằng, lời hứa của Cung Thụy Thần ở trong lúc này thường là không thể tin được, quả thật anh đã nói “Ngoan, nhanh...” Đợi anh thỏa mãn thì cái miệng của cô như muốn rớt ra, trên mặt trên người cô biến thành một đống lộn xộn, toàn thân đều là hương vị của anh. Lăng Nhược Tịch mệt mỏi ngã lăn trên giường, trên người không có một chút sức lực. Cũng may Cung Thụy Thần còn biết điều thay cô xử lý sạch sẽ. Đợi lúc hai người xử lý ổn thỏa, một trước một sau đi xuống, Cả nhà họ Lăng bốn người tất cả đang ở phòng khách xem TV Thấy bọn họ xuống dưới, mọi người đều cười cười, Mẹ Lăng nhanh xuống nhà bếp bảo dọn cơm, ba Lăng và mọi người cùng nhau đi vào phòng ăn …. Chương 24 Tiểu biệt thắng tân hôn HLiễu Miên Hạ hai tay ôm chặt cổ Lệ Duệ, hai chân thì kẹp lấy eo, cả người đều treo hẳn lên hắn. Lệ Duệ còn đỡ mông Liễu Miên Hạ cho y khỏi ngã."Duệ ca!" Liễu Miên Hạ vui vẻ vô cùng, cũng không màng bây giờ đang ở ngoài mà hôn bẹp trên môi Lệ khách nhân mua điểm tâm trong tiệm mặt đều tươi cười thiện Duệ cũng không cố kỵ gì, trán áp trán Liễu Miên Hạ, thân mật cọ cọ, trong mắt mang theo ý cười, thanh âm trầm thấp nói "Hạ Nhi, về nhà đi.""Ân!" Liễu Miên Hạ gật gật đầu, cũng không từ trên người Lệ Duệ trượt xuống mà vẫn như cũ gắt gao ôm Duệ cưng chiều cười, ôm Liễu Miên Hạ cùng Cố Thần Chi chào hỏi "Tứ đệ, ta mới từ kinh thành trở về, đi về cùng Hạ Nhi trò chuyện trước, ngươi nếu có việc trễ chút rồi hẵng tới nói với Hạ Nhi."Cố Thần Chi xua xua tay, mang theo chút nghịch ngợm cười nói "Ca phu cùng ca ca đã lâu không gặp như thế, khẳng định có rất nhiều lời muốn nói, các huynh mau đi đi! Ta ở trong tiệm còn bận lắm, có chuyện gì hôm khác nói cũng được!"Lệ Kiêu đi theo phía sau Lệ Duệ cùng Liễu Miên Hạ, "Đại ca, tức phụ chờ ta!"Lệ Duệ một đường ôm Liễu Miên Hạ về nhà, vừa vào chính phòng chủ viện liền trực tiếp nhốt Lệ Kiêu ngoài Miên Hạ hướng cửa cao giọng nói "Hôm nay ta là của Duệ ca! Các huynh ai cũng đừng tiến vào!"Y vừa dứt lời đã bị Lệ Duệ áp lên trên cửa hôn xuống."Ngô... Ân..."Môi lưỡi lửa nóng xâm nhập vào miệng Liễu Miên Hạ mang theo nhớ nhung cùng tình yêu nồng nàn, nó không kiêng nể gì mà đoạt lấy dưỡng khí trong miệng Liễu Miên Hạ, đầu lưỡi y bị hút tê dại, mỗi điểm mẫn cảm trong vách đều bị liếm Liễu Miên Hạ cơ hồ mềm nhũn ngay lập tức, bị hôn thở không nổi, một đôi mắt phượng tràn đầy hơi nước mơ Duệ hôn như không biết mệt mỏi, chỉ muốn đem nhân nhi trong lồng ngực ăn sạch vào bụng. Dương vật dưới háng cứng đến phát đau, hận không thể lập tức cắm vào trong cơ thể Liễu Miên Hạ, cùng y hòa hợp thành đảm bảo thể lực cùng an toàn, thương đội cũng không vội vã lên đường vào ban đêm, thế là tối hôm qua họ vẫn trấn nhỏ cách Dương Liễu Thành không nghỉ ngơi một đêm, tờ mờ sáng hôm nay mới xuất phát, nửa buổi sáng đã tiến vào Duệ về nhà, phát hiện trong nhà mọi người không ở liền hơi có chút ngoài ý muốn. Phương bá nói với hắn Liễu Miên Hạ đang trông tiệm, như đang tranh công mà kể cho Lệ Duệ rằng Liễu Miên Hạ mở mấy cửa hàng kia phát đạt như thế Lệ Duệ không đem chuyện này để ở trong một lòng muốn gặp Liễu Miên trước đi theo thương đội đến phía bắc, tuy cũng nhớ tân phu nhân nhà mình nhưng cũng không đến cho đến khi trở về, Lệ Duệ mới phát hiện càng đến gần Dương Liễu Thành, hắn càng lúc càng nhớ Liễu Miên Hạ. Ba ngày Nhiễm hẹn gặp Trần Tư đặt giấy tờ ly hôn lên mắt Trần Tư Vận sáng ngời, cầm lên, đáy mắt không chút nào che dấu sự kinh ngạc và vui ta nheo mắt, thả giấy chứng nhận xuống, nhìn Giang Nhiễm, lạnh nhạt nói “Xem ra cô ly hôn tương đối thuận lợi.”Giang Nhiễm cười khổ một tiếng, nói “Tiêu Mộ Viễn cao ngạo như vậy, chẳng lẽ sẽ dây dưa với phụ nữ sao?”“Đúng vậy……” Trần Tư Vận cười Mộ Viễn trong mắt bà, chính là một người tâm cao khí ngạo, không quan tâm sự đời.“Nếu tôi đã làm đúng yêu cầu, bà có phải cũng nên thực hiện hứa hẹn hay không?” Giang Nhiễm gắt gao nhìn chằm chằm Trần Tư Vận, Tư Vận nâng chén trà lên, chậm rãi uống một ngụm, nói “Đương nhiên. Chuyện của cha mẹ cô đang được xử lý, sẽ mất vài ngày đấy. Nếu cô không yên tâm thì có thể kiểm tra.”Giang Nhiễm gật Tư Vận lại nói “Sau khi mọi việc hoàn thành, cả nhà các người phải lập tức xuất ngoại.”Bà vẫn rất lo lắng, lỡ may ông già biết được, muốn đến làm thuyết khách, hai người tro tàn lại cháy thì sao……Biện pháp tốt nhất chính là rời đi.“Được.” Giang Nhiễm không có dị Hữu Thành và Dương Dung thấy chuyện của Trần Tư Vận đã xử lý xong, trong lòng ngũ vị tạp trần, thừa dịp Giang Nhiễm ở một mình, hỏi “Con thật sự ly hôn với Mộ Viễn à?”Giang Nhiễm gật đầu “Vâng ạ.”Đáy mắt Dương Dung nháy mắt liền đỏ lên, khóe mắt mang theo nước mắt “Vậy……”Giang Nhiễm cười cười, trấn an nói “Không sao, bố mẹ yên tâm, việc quan trọng trước mắt là xử lý tốt chuyện này.”Giang Hữu Thành thở dài một hơi “Các con vẫn là có duyên mà không có phận……”Giang Nhiễm bất đắc dĩ cười, nói “Cha mẹ đừng buồn, con vẫn ổn mà.”Cha mẹ gật gật đầu, cũng không nói thế ép buộc, bị người khác tính kế như vậy sao có thể chống Nhiễm lợi dụng thời gian cuối cùng này giành giật từng giây quay cho xong phim cùng nhau liên biết như thế nào, mọi người lại chuyển đề tài đến chuyện tình cảm của cô, có lẽ do nụ hôn bá đạo tại phim trường ngày đó.“Chúc Giang đạo và tổng giám đốc nhà cô thiên trường địa cửu.”“Kim Đồng Ngọc Nữ, trời sinh một đôi, tôi chưa từng thấy cặp vợ chồng nào đẹp đôi như vậy nha.”“Cẩu lương của Giang đạo ăn quá ngon a……”Giang Nhiễm cười cười, cũng không đáp tuần sau, mọi việc xem như hoàn toàn kết thúc, Giang Hữu Thành từ chức, bán cổ phần của mình. Số tiền này cũng đủ cho cả nhà cơm áo vô cả nhà đi ra sân bay, Trần Tư Vận sai người đi miệng nói là tiễn đưa, thực tế là để xác nhận hành trình của Trần Tư Vận xác định cả nhà Giang Nhiễm đã đi rồi, liền cầm tài liệu ly hôn đi tìm ông nội Tiêu cáo Tiêu gọi Tiêu Mộ Viễn phòng bệnh, ông nội Tiêu vô cùng đau đớn, trách móc Tiêu Mộ Viễn “Sao con và Tiểu Nhiễm lại ly hôn?”Tiêu Mộ Viễn lãnh đạm trả lời “Cô ấy muốn, con cũng không có biện pháp.”“Tiểu Nhiễm không phải loại người tùy tiện! Nhất định là cháu làm sai gì rồi…… Mới khiến con bé bỏ đi!” Ông Tiêu kích tá bên cạnh vội tiến đến khuyên nhủ.“Chuyện đã vậy rồi, con cũng không còn cách nào.” Tiêu Mộ Viễn vẫn bình tĩnh trả lời.“Cháu mau đi theo đuổi lại người ta đi!” Ông Tiêu ra Mộ Viễn biểu tình lạnh băng “Không có khả năng. Con cũng có tôn nghiêm mà! Cô ấy muốn đi, con sẽ không giữ, càng sẽ không dây dưa.” Trần Tư Vận ở một bên nói “A Viễn à, con mới kết hôn hai năm, ông nội còn đang ngóng cháu, vậy mà giờ hai đứa lại ly hôn. Nếu không phải Tiểu Nhiễm trước khi đi nói cho dì một tiếng, dì cũng không biết chuyện này…… Mọi người không ai biết chuyện gì đang xảy ra cả.”Tiêu Hạo lạnh nhạt nói “Quá hồ nháo rồi! Mày cho rằng hôn nhân là trò đùa à? Cứ tuỳ tiện như vậy, sao có thể được cổ đông tín nhiệm?”Tiêu Mộ Viễn sắc mặt càng thêm âm trầm, cuối cùng không kiên nhẫn trách mắng “Rốt cuộc người coi hôn nhân như trò đùa là ai? Lúc trước không phải các ngươi một hai bắt tôi phải cưới người mà tôi chưa từng quen biết sao!”“Cái thằng nghịch tử…… Mày dám đổ lỗi cho tụi tao?” Tiêu Hạo bị anh làm tức Mộ Viễn không thèm để ý tới, ngược lại nhìn về phía ông nội, giọng hòa hoãn lại“Ông nội, thực xin lỗi, cháu không thể hoàn thành tâm nguyện của ông. Cháu……” Anh dừng một chút, hít sâu một hơi, “Cháu là người không phải máy móc, không phải tuân theo mệnh lệnh mà làm việc, cháu cũng sẽ mệt mỏi.”Ánh mắt ông Tiêu thất vọng đến cực điểm, xua xua tay, nói “Thôi được rồi, được rồi, mấy đứa đừng làm ồn nữa, để cho tôi thanh tĩnh……”Chuyện Tiêu Mộ Viễn ly hôn cũng không để lại bóng ma bao lâu, Tiêu gia nghênh đón một chuyện gia nhị công tử, Tiêu Mộc Thành, con trai của Trần Tư Vận, cùng thiên kim Hà thị sau ba tháng qua lại, quyết định đính Mộc Thành kỳ thật không muốn, từ lúc quen biết đến lúc kết giao, toàn bộ đều bị mẹ anh ép lén thương lượng cùng Mộc Thành “Con chưa muốn, tụi con cũng chưa có nhiều tình cảm…… Có thể hay không tạm thời đừng đính hôn……”Trần Tư Vận mặt trầm xuống nói “Con thì biết cái gì, đính hôn mới có thể củng cố thế lực Hà gia. Bằng không người ta dựa vào cái gì mà giúp chúng ta?”Tiêu Mộc Thành vẻ mặt bất đắc dĩ “Mẹ, con thật không hiểu, con đối với kinh doanh cũng không có hứng thú. Sao mẹ cứ muốn con phải trở thành tổng giám đốc chứ?”Trần Tư Vận hận rèn sắt không thành thép nhìn chằm chằm anh, “Con là con trai duy nhất của mẹ.” Nói câu này xong, hốc mắt bà đỏ lên.“Về sau mẹ và em chỉ có thể dựa vào con. Con không có chí tiến thủ thì chúng ta phải làm sao bây giờ?”Tiêu Mộc Thành thở Tư Vận “Hiện tại có bố con, chúng ta còn có một vị trí nhỏ. Một khi Tiêu Mộ Viễn lên cầm quyền, chúng ta đều mất hết.”Tiêu Mộc Thành lắc đầu “Mẹ! Mẹ cứ đối nghịch cùng anh ấy làm gì? Sao cứ phải gây thù chuốc oán? Con thấy anh ấy cũng chẳng có địch ý gì với mình, mẹ quá nhạy cảm rồi.”Trần Tư Vận cười lạnh hai tiếng, nhìn Tiêu Mộc Thành “Con không hiểu, mẹ không trách con. Mẹ chỉ muốn con biết, trên đời này chỉ có mẹ là toàn tâm toàn ý vì con.”Nói xong, khóe mắt mắt bà nổi lên tầng nước mỏng “Nếu ngay cả con cũng không hiểu được dụng tâm lương khổ của mẹ, mẹ đây tồn tại còn có ý nghĩa gì.”Tiêu Mộc Thành mắt thấy mẹ sắp khóc, vội vàng nói “Thôi được rồi! Mẹ đừng nói như vậy! Con hiểu, con hiểu rồi……”“Đính hôn sẽ tiến hành đúng hạn, con biểu hiện tốt một chút. Dù gì cũng là một cô gái tốt, đáng để con trân trọng.”Bà lại hừ lạnh một tiếng “Xuất thân còn tốt hơn Giang Nhiễm kia một vạn lần.”Tiêu Mộc Thành than nhẹ một tiếng, không còn lời gì để lại cảm thấy Giang Nhiễm so với tiểu thư Hà gia kia đẹp hơn một ngàn một vạn Nhiễm đến nước Mỹ cũng không nhàn rỗi, ở bên này bắt đầu rồi chỉnh sửa hậu kỳ của mỗi ngày đi sớm về trễ, thoạt nhìn không có chút nào khác thường, trạng thái cũng không cha mẹ cô lại lo lắng cho rằng cô chỉ đang kiềm nén, một mình yên lặng gặm nhắm nỗi đau. Họ không thể làm gì hơn, chỉ biết cố gắng chăm sóc Giang Hữu Thành đang ở nước ngoài, nhưng vẫn rất chú ý đến tình hình trong tức Tiêu gia nhị công tử cùng tiểu thư Hà gia đính hôn vừa tuôn ra, cổ phiếu của hai tập đoàn liền tăng Hữu Thành nói với vợ “Tiêu nhị thiếu gia là em trai của Mộ Viễn mà đúng không?”Dương Dung gật đầu “Cùng cha khác mẹ, tôi thấy quan hệ có chút rối.”Giang Hữu Thành gật gật đầu “Trần Tư Vận này đang muốn dựa vào liên hôn để kéo thêm vây cánh a.”Dương Dung trong lòng thấp thỏm “Chẳng lẽ là muốn đối phó Mộ Viễn?”Giang Hữu Thành “Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ cũng không yên bình như bề ngoài……”Dương Dung thở dài “Những việc này đừng để Tiểu Nhiễm biết, nếu không con bé lại đau lòng.”Giang Hữu Thành “Cũng may con bé đang bận làm việc…… Chắc sẽ không rảnh để suy nghĩ miên man đâu.”Giang Nhiễm trong khoảng thời gian này thật sự bận, mỗi lần hậu kỳ đều là thời điểm mà cô cùng đoàn đội chiến đấu hăng hái nhất. Tự tay làm mọi việc để bảo đảm rằng hiệu quả cuối cùng đúng như mong muốn của phim lần này, có rất nhiều hiệu ứng, đây là một thách thức mới đối với đến khi trời đất tối tăm, cô thậm chí còn cảm thấy xuất ngoại khá tốt. Ở nhà mà không có thời gian quan thăm chồng cũng làm anh thấy khó gian ba tháng bất giác trôi tác hậu kỳ của phim cuối cùng cũng hoàn thành, cô phải về nước một chuyến để bàn bạc với công ty phát hành. Bộ điện ảnh này vẫn cùng Đông Ảnh hợp tác, tuy rằng Tiêu Mộ Viễn đã không còn phụ trách Đông Ảnh, nhưng người tiếp quản là người của Nhiễm xuống máy bay, vừa mới khởi động điện thoại, chuông điện thoại liền vang âm trầm thấp nam tính truyền đến “Xuống rồi à?”Giang Nhiễm “Ừ.”“Anh ở lối ra chờ em.”Giang Nhiễm “Ok.”Giang Nhiễm không mang quá nhiều hành lý, cô chỉ có một cái ba đến cửa ra, cô liếc mắt một cái liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn, xuất chúng đứng trong đám chân không khỏi nhanh hơn, nhanh chóng đi đến trước mặt anh, mở rộng hai tay, ôm chặt Mộ Viễn đem cô ôm chặt vào ngực, nhẹ nhàng xoa xe, Giang Nhiễm hỏi “Vậy em ở chỗ nào a?”Tiêu Mộ Viễn “Đương nhiên là về nhà.”Giang Nhiễm cười đến nhà, Giang Nhiễm nhìn khung cảnh quen thuộc, có cảm giác như là vừa đi công tác Mộ Viễn từ phía sau ôm lấy quay đầu, chủ động tìm môi anh……Hai người giống như củi khô được châm lửa, cháy bùng cuồng đến khi trời tối, hai người nằm trên giường, gắt gao ôm lấy cũng không phải là lần đầu tiên họ gặp mặt sau ba tháng chia xa, Tiêu Mộ Viễn đã đi Mỹ thăm cô vài không thể nào so sánh được với hôm nay. Loại cảm giác da thịt thân cận, cảm thụ được nhau bằng cả khứu giác lẫn xúc giác như này, video call cách màn hình điện thoại sao có thể thay ngơi một lát, Tiêu Mộ Viễn nói “Em không cần đi nữa đâu.”Giang Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh “Anh đã chuẩn bị xong hết rồi?”“Ừ.” Tiêu Mộ Viễn trả Nhiễm nhẹ thở một hơi, ghé vào ngực anh, suy tư trầm ngâm “Nhưng mà, hiện tại Trần Tư Vận có Hà gia chống lưng, em sợ sẽ khó ứng phó a……”Tiêu Mộ Viễn cười nhẹ một tiếng “Em cho rằng Hà gia kia sẽ vì bà ta mà đầu rơi máu chảy sao? Chờ khi bà ta chỉ còn hai bàn tay trắng, Hà gia sẽ chọn rể hiền khác liền.”“Xem ra anh rất tự tin a.” Giang Nhiễm mỉm Mộ Viễn nhắm mắt, không nói chuyện khi về nước tiến vào Đông Tinh, mười năm anh ẩn nhẫn, chịu đựng sự chán ghét đối với Trần Tư Vận, cùng chung sống, cộng sự, thậm chí còn kêu một tiếng chưa từng đem bà ta để vào mắt vì kẻ thù lớn nhất của anh không phải là bà ta mà là Tiêu Hạo, cha lựa chọn đối lập với bà ta đồng nghĩa với việc đẩy cha mình đến mặt đối lập. Anh cũng không còn lựa chọn nào vĩnh viễn không có khả năng chấp nhận người phụ nữ đã phá hoại gia đình mình, lại còn lợi dụng Tiêu gia, dành lấy danh lúc Giang Nhiễm nói cho anh Trần Tư Vận đang nhằm vào nhà cô, anh liền biết ngày này đã gia quá bé nhỏ, lại bị Trần Tư Vận xem như một quân cờ. Vì không muốn gia đình Giang Nhiễm bị liên lụy, hai người giả vờ ly hôn, lừa Trần Tư Vận. Chờ khi Giang gia hoàn toàn đứng ngoài cuộc, anh liền có thể an tâm ra tay Nhiễm trở về chưa được một tuần, bệnh tình ông nội Tiêu đột nhiên nguy gia già trẻ đều vội vàng đến phòng bệnh thăm Nhiễm biết chuyện này, trong lòng sốt ruột, hỏi Tiêu Mộ Viễn “Em có thể đi xem ông được không? Em lo quá!”Tiêu Mộ Viễn gật đầu “Anh cũng đang định nói đây. Ông nội muốn gặp em, anh sẽ sắp xếp thời gian.”“Ừ.” Giang Nhiễm trong lòng ấm áp “Ông nội còn nhớ em à?”Tiêu Mộ Viễn giơ tay xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói “Ông rất thích em đấy.”Tiêu Mộ Viễn ngồi trên sô pha, ôm Giang Nhiễm vào lòng, đầu gối lên bả vai cô, giọng buồn buồn “Anh sợ ông sẽ không qua được……”Giang Nhiễm cũng nghĩ vậy, hốc mắt đỏ lên.“Tuy rằng biết ngày này sớm muộn cũng tới, nhưng mà em vẫn chưa chấp nhận được……”

tiểu biệt thắng tân hôn